Chuyện Đời Xưa

Châu Đờm viết (July 05):

“Có 4 nhà mà hồi xưa tụi ḿnh thường hay tụ tập :

  • Nhà Tín thầy bói , chuyên môn vào buổi tốí , lúc Má Tín thầy bói c̣n sanh tiên, tui ḿnh hay ở trên ban công nhà nó, em gái nó là Hương, hồi xưa nghe báo đăng là Hoà ŚKe tính nhào zô !
  • Nhà Nghĩa Lác , tụ tập để nhậu nhẹt, thằng hay xỉn là Tín thầy bói, Má thằng Lác nói say rượu th́ ăn khoai lang sống sẽ gĩa rượu, Tín thầy bói ăn zô, ói tơi bơi hoa lá hẹ
  • Nhà thằng Lưu Manh , có cây vú sữa gần mả đá nhậu nhẹt, đàn đúm, ḥ hét !
  • Nhà thằng Măo , thường là dịp Tết !”

Trích 12B3 Petrusky Mùa Xuân 1975 :

Kư Sự Nhân Vật (người viết là Phóng viên Z28)

  • 1) Hồ Thượng Anh: Suốt đời mang số thứ tự đầu tiên trong sổ điểm danh. Kẻ lổ nhất khi thi Vấn Đáp Sinh Ngữ.
  • 7) Châu Ngọc Đàm: có lẽ là người yêu hoa Phượng nhất thế giới . Muốn biết tại sao cứ hỏi ngay hắn sẽ rơ.
  • 17) Lê Văn Ḥa: Ś ke . Có lẽ ngày nào đó đi học hắn phải đeo cục tạ sau lưng ... kẻo qua cầu gió bay mất!
  • 22) Lưu Trọng Minh: Láng coóng từ đầu tới ... đuôi . Có lẻ họ hàng nhà ruồi sau mấy lần trượt chân té trên đầu hắn đến nay vẫn c̣n căm thù ghê lắm.
  • 26) Lê Trung Nghĩa: thằng câu giờ Lư Hoá muôn thuở. Đa tài nên đa tật. Cái tật lớn nhất mà có thề độc địa người ta cũng biết rằng hắn chẳng sửa được: cái miệng.
  • 28) Nguyễn Hữu Nhân: hoa tay kiêm lẫn hoa chân. Hắn có lẻ sẽ dễ thương hơn nếu hắn bớt phá thiên hạ đi một chút.
  • 32) Trương Minh Sơn: tự Sơn Địa Pascal Việt Nam với những bài nguyên hàm tréo họng. Người nặng kư nhất lớp.
  • 36) Trần Thạnh: Ôi quyển tự điển sống! Thiên hạ có lắm đứa muốn đổi cái lùn vá đôi kính cận để lấy bộ óc của hắn đấy
  • 37) Nguyễn Trung Tín: Thầy bói chuyên rờ ... mu (!) Cận 8 độ nên đang hy vọng miễn dịch vỉnh viễn.
  • 38) Hồ Huu Trung: kẻ khoái đếm bạc thiên hạ. Người rất có hùng tâm dũng chí trong đại cuộc báo chí.
PHỤ CHÚ: Những nhân vật đă ra trường:
  • - Sơn Cùi (Trần Ngọc Sơn): mặc dù đă có tên rất "lịch sự" như vậy, nhưng trái lại hắn bô trai lắm. Có điều là đầu tóc hơi dài lâu gội nên có lẻ ... hơi dơ .
  • - Lê Phong Hổ: cọp gió nên ốm cà tong cà teo . "Đường Sài G̣n Thủ Đức ta đi như cơm bữa".
  • - Phạm Dũng Tiến, tự Tây con, tóc vàng hoe, tướng phốt phát, ăn nói họat bát, tốt củ.
  • - Lâm Huê Mộc, tự Măo . Hiền và rất dễ thương.

Anh Ṛm kể lể với Nghĩa Lác: (July 05)

"Tao nhớ hồi đó tao lái chiếc PC của tao chỏ 3 : mày và thằng Hiếu tan học trên đường từ trường về nhà mày, bị cảnh sát chận lại. V́ mày ngồi ở đằng sau nên tao kêu mày nhảy xuống xe, đe tao chạy dọt đi luôn. Mấy ông cảnh nhà ḿnh rượt theo tao, nhưng v́ tao luồn lách ngơ hẻm thế nào đó nên không bắt tao được. Thế là mấy anh cảnh đành tóm lấy mày. Cũng may là mày khai không biết nhà của tao ở đâu, nên họ đành phải thả mày ra, lội bộ về nhà . Tao và thằng Hiếu và nhất là má mày nóng ruột chờ tin mày..."

Tṛ Thạnh kể chuyện về các thầy : (July 05)

“Đọc thư tṛ Nghiă, tṛ Sơn Cùi, tṛ Sơn Điạ thấy cả một trời thơ ấu trở về. Gần 40 năm rồi mà nhiều chuyện cứ tưởng như là mới xăy ra . C̣n chuyện mới xăy ra tuần rồi th́ lại không nhớ nỗi .

Sơn Điạ nói đúng, thầy Đáng chứ không phải Đán. Nhưng thầy dạy ḿnh không lâu (không nhớ tại sao), sau đó thầy Ngô Thanh Nhàn dạy thế tới cuối năm.

Tao không nhớ chuyện thầy Lê Văn Mười đánh tṛ nào, nhưng lại nhớ Châu Kinh Xuồl bị thầy Liêng Khắc Văn bạt tai nổ đom đóm. Nhưng tao nghĩ Son Cui nhớ sai, thầy LK Văn dạy ḿnh Sử Điạ năm Thất 10 (thay cho thầy Mười), sau khi giải ngủ trở về v́ bị thương ở taỵ Hôm đó thầy Hiệu Trưởng Trần Văn Thử dẫn thầy Văn vào lớp ḿnh, giới thiệu thầy Văn từng là học sinh Petrus Kư, học Đại học Sư Phạm, sau đó đi lính và bị thương.

Tao kể tụi bây nghe chuyện này do thầy Văn kể cách đây 3 năm, để thấy cái t́nh bạn Petrus Kư. Khi thầy Văn bị thương, máu ra rất nhiều, rất lâu mới được đưa về Quân Y Viện. Các bác sĩ khám quyết định cắt bỏ nguyên cánh tay v́ đă bị thương quá lâu, khó cứu được. Nhưng người bác sĩ trực tiếp khám cho thầy lại là một bạn học cũ ở Petrus Kư, đă nh́n ra thầy, nói với thầy "Tôi sẽ cố gắng cứu cánh tay cho anh". Nhờ vậy cánh tay thầy vẫn c̣n (dù không viết được). Không phải độc thủ đại hiệp như Son Cui viết.

Chuyện bị thầy bạt tai c̣n hai tṛ nưă là Hồ Em và Ngô Toại Nguyện. Hôm tao gặp Hồ Em ở Đức tao có nhắc lại nhưng nó nói nó không nhớ. Chắc nhỏ lớn nó bị bạt tai hơi nhiều nên không c̣n nhớ nỗi . Lần đó là giờ hội hoạ với thầy Đặng Công Hầu . Ổng cho điểm nó sao đó mà nó không vưà ư, cằn nhằn (tất nhiên là không dám nói thẳng với ổng) là "vẽ như vậy mà cho có chừng đó điểm". Xui cho nó là ổng nghe được, chạm tự ái "Bộ em tưởng tui là dân đầu đường xó chợ không được đi học đàng hoàng về hội hoạ hả" Vậy là Hồ Em thấy đom đóm giữa ban ngày .

C̣n NT Nguyện bị thầy Tạ Kư đánh tơi tả v́ không làm bài ở nhà. Ổng xăn tay áo đánh rất tận t́nh, không phải chỉ một cái bạt tai như mấy ông khác, nên Nguyện nhà ta dù là dân học Vovinam cũng chỉ c̣n có nước đứng khóc. Sau đó có lẻ ổng hối hận. Một lần có giờ ổng NTNguyện lại quên đem tập. Nhưng nó kịp nhớ ra trước giờ vào lớp nên lật đật chạy về nhà lấy (nhà nó ở đường Trần Binh Trọng, trước nhà thờ Chợ Quán), rồi chạy thục mạng vô trường, vào lớp vừ kịp lúc ông Tạ Kư tới . Ổng hỏi "mầy chạy đi đâu mà mồ hôi mồ kê dữ vậỷ". Nó nói thiệt là về nhà lấy tập. Ong nói "mai mốt mầy lên nói trước với tao là được rồi"

Thầy Đặng Công Hầu hiện nay vẫn c̣n ở VN, tóc bạc nhiều, nhưng vẫn c̣n vẽ. C̣n thầy Tạ Kư sau khi đi học tập về vượt biên, nhưng chết dưới miền Tây trên đường đi . Năm dạy tụi ḿnh thầy được giải thưởng Văn học cuả Tổng Thống với tập thơ Sầu Ở Lại . Ông vào lớp khoe quyển thơ với tụi ḿnh, nhưng nói "tụi bây c̣n nhỏ chưa đọc được. Về nói với anh chị tụi bây mua mà đọc". Nhắc lại những kỷ niệm này như một nén hương ḷng gửi đến thầy .

Thầy Ngô Văn Lắm dạy Quốc Văn năm ḿnh học Đệ Thất…

Chuyện thầy Sang gọi lớp ḿnh là "đồ chết cha chết mẹ, trôi sông lạc chợ" tao không nhớ. Nhưng nhớ ông Sang chuyên môn bắt Thành Con lên đứng trên bàn (bàn đầu), rồi ổng cắt giấy giả làm râu dán lên mặt nó để giả làm Mr Brown hay Mr Green ǵ đó. Có điều tội nghiệp cho Thành Con là ổng liếm nước miếng để dán !!! Không biết mỗi lần như vậy về nhà nó tốn bao nhiêu xà bông rữa mặt.

Sơn Cùi, đương nhiên tao là thằng ăn ở hiền lành nên tụi 7/8 có đánh th́ đánh tụi bây chớ đâu có đụng tới taọ Bằng chứng là có lần trường ḿnh đánh lộn với trường Trung Thu (ở đường Thành Thái). Nhà tao ở Trần Hưng Đạo nên mỗi ngày đi học đi bộ dọc theo đường Thành Thái . Có một lần tao vừa đi qua Trung Thu th́ tụi nó nhào ra v́ thấy tao mang phù hiệu Petrus Ky . Nhưng may cho tao là tụi nó thấy mặt mũi tao hiền lành không cô hồn nên thôi rút lui, để yên cho tao đị V́ vậy tao không bị tróc một miếng da nào hết. H́ h́!

Năm ḿnh học lớp 9 thầy Trần Văn Thưởng dạy Sử Địạ Tụi ḿnh nhiều đưá không ưa ổng v́ năm Đệ Lục ổng dạy toán rất khó. Có lần tụi ḿnh được nghỉ trước giờ học với ổng. Chẳng biết thằng nào t́m được trái mắt mèo lấy trét lên bàn của ổng. Báo hại ổng bị ngứa quá, phải xuống pḥng y tế kiếm thuốc xức. Tụi ḿnh thoát nạn v́ nói là giờ trước tụi em không học nên không ở trong lớp. Nghĩ lại thấy tụi ḿnh chơi ác quá. Thầy Thưởng hiện ở Mỹ.

Tao hiện giờ c̣n giữ được nhiều "kỷ vật" Petrus Kư: miếng mica có tên trường và tên ḿnh, cái phù hiệu bằng vải để may lên túi áo, và tất cả thẻ học sinh và Thành Tích Biểu từ Thất 10 đến 12B3. Tṛ nào c̣n giữ được giơ tay lên coi . Nh́n cái mặt c̣n non choẹt của tao hồi học Thất 10 trông thật tưc cười …”

Tạp Nhạp
Trang Mục Lục Chính


















Make your own free website on Tripod.com